Tóm tắt:
Nghiên cứu này phân tích tác động của Nghị quyết số 14-NQ/ TW ngày 11 tháng 01 năm 1979 của Bộ Chính trị về Cải cách giáo dục tại Việt Nam trong giai đoạn 1979-1986, đồng thời làm rõ mâu thuẫn giữa tầm nhìn lí luận của cải cách và khó khăn thực tiễn trong bối cảnh lịch sử đầy thử thách. Mặc dù đã có nhiều công trình nghiên cứu về lịch sử giáo dục Việt Nam sau năm 1975 và cuộc cải cách giáo dục lần thứ ba, các nghiên cứu này chủ yếu tập trung mô tả quá trình cải cách hoặc hệ thống chính sách giáo dục mà chưa phân tích sâu tác động của Nghị quyết 14 trong mối quan hệ với bối cảnh kinh tế - xã hội giai đoạn 1979 1986. Phương pháp nghiên cứu bao gồm việc tổng hợp và phân tích các văn bản chính sách, lịch sử giáo dục và các số liệu kinh tế - xã hội của giai đoạn này. Nghiên cứu chỉ ra rằng, Nghị quyết 14 đã trực tiếp định hình mục tiêu cốt lõi là đào tạo “con người mới xã hội chủ nghĩa” phát triển toàn diện, người lao động làm chủ tập thể và đề ra cơ cấu hệ thống giáo dục quốc dân mới. Tuy nhiên, việc triển khai gặp khó khăn do khủng hoảng kinh tế, dẫn đến thiếu hụt nguồn lực, giảm chất lượng giáo dục và cơ sở vật chất xuống cấp. Kết quả nghiên cứu góp phần làm rõ tác động của Nghị quyết 14 dưới góc độ thực thi chính sách giáo dục trong điều kiện kinh tế - xã hội khó khăn.
Tham khảo:
Tạp chí:

