Tóm tắt:
Giai đoạn 1986 - 2000 đánh dấu một bước chuyển mình lịch sử của giáo dục Việt Nam, trong đó xã hội hóa giáo dục nổi lên như một chủ trương mang tính đột phá và là giải pháp có tính sống còn. Bài viết này tập trung nghiên cứu vấn đề xã hội hóa giáo dục trong 15 năm đầu đổi mới, từ bối cảnh ra đời, quá trình thể chế hóa chủ trương, đến thực tiễn triển khai và những tác động đa chiều. Bằng phương pháp lịch sử và phương pháp logic, trên cơ sở phân tích các văn kiện của Đảng, chính sách của Nhà nước và các tài liệu tổng kết ngành, bài viết chỉ ra rằng: Xã hội hóa giáo dục là một chủ trương tất yếu, đã thành công trong việc huy động nguồn lực xã hội để cứu nền giáo dục thoát khỏi khủng hoảng, mở rộng quy mô và đa dạng hóa các loại hình giáo dục. Tuy nhiên, quá trình này cũng làm nảy sinh những thách thức lớn về công bằng xã hội, nguy cơ thương mại hóa và đặt ra yêu cầu cấp thiết về việc đổi mới vai trò quản lí của Nhà nước. Những bài học kinh nghiệm từ giai đoạn này vẫn còn nguyên giá trị cho công tác hoạch định chính sách giáo dục hiện nay.
Tham khảo:
Tạp chí:

